Trang Ñaàu | Muïc Luïc | Ngöôïc Laïi | Theo Thöù Töï ABC | Ngöôïc Laïi vaø Theo Thöù Töï ABC | Giuùp Ñôõ Kyõ Thuaät

VỀ VỚI YÊU THƯƠNG.

(Lam Kiá»u- Má»™t ngày cuôi hạ, 2001 )

Phần 1

CHƯƠNG 1

Chiếc xe đỗ lại trước cổng má»™t ngôi nhà trên má»™t ngá»n đồi có những cây thông xanh bao quanh. Ngôi nhà gá»— hai tầng, không sÆ¡n phết; má»™t bậc thang gá»— dẫn xuống khoảng sân má»c đầy các loại hoa rừng.

Ngôi nhà này chắc cÅ©ng đã lâu năm, vì trên mái nhà ( cÅ©ng bằng gá»—) , các loại lá rừng phá»§ ngập làm thành má»™t lá»›p mùn màu mỡ cho những loài dã thảo má»c lên.

Má»™t cô gái trên xe bước xuông, mở cá»­a xe rồi lay gá»i cô bé khoảng chừng mưá»i, mưá»i hai tuổi Ä‘ang nằm ngá»§ say sưa ở băng ghế phía sau:

- Mai Thi! Dậy đi em!

Cô bé mở choàng mắt, ngơ ngác:

- Tới rôi hả chị ?

- Chưa ! Nhưng anh chị để em lại nhà của chú Ba, khi nào xong công chuyện, chị sẽ ghé ngang đón em!

Cô bé phụng phịu:

- Em không chịu đâu ! Em muôn đi với chị!

-Mai Thi ngoan nào ! Vào nhà Ä‘i rồi khi nào vá», chị sẽ mua cho cưng má»™t há»™p me Thái, chịu không?

Mai Thi lưỡng lự:

- Nhưng mà…chị đi mau vỠnhé!

- Ừ!

Mai Liên dắt em vào nhà rôi trở ra. Chiếc xe lại từ từ thả dôc xuông đồi, chạy quanh co theo khúc quanh để tiến ra xa lộ.

* * *

Phần 2

CHƯƠNG 2

Nắng hạ.

Gió nhẹ.

Thông reo vi vu...

Thế Kiệt âu yếm nắm tay ngưá»i yêu:

- Em mà khoác áo cô dâu thì chắc là đẹp phải biết!

Mai Liên mỉm cưá»i:

- Anh nói lạ, cô dâu nào mà chẳng đẹp, đâu có phải riêng gì em!

- Nhưng vá»›i anh, em là ngưá»i đẹp nhất !

Mai Liên sung sướng nhìn chàng vá»›i ánh nhìn chan chứa yêu thương. Nàng nghe niá»m hạnh phúc trào dâng. Quen nhau gần ba năm nay, hỠđã có những chuá»—i ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Vài tháng trước, hỠđã đính hôn vá»›i nhau và cuôi mùa hạ năm nay, há» sẽ tổ chức lá»… cưới. Hôm nay, Thế Kiệt đến đón nàng Ä‘i chá»n áo cưới.

Cả Mai Liên và Thế Kiệt Ä‘á»u nghÄ© rằng rôi đây cuá»™c sông cá»§a há» cÅ©ng sẽ giông như bao nhiêu ngưá»i khác; há» sẽ chia sẻ vá»›i nhau những niá»m vui, hạnh phúc cùng những ná»—i khó khăn trong cuá»™c Ä‘á»i. Mai Liên tưởng chừng như trong cuá»™c Ä‘á»i nàng, không còn niá»m hạnh phúc nào hÆ¡n.

Nhưng ...

Cuá»™c sông không bao giá» giông như ngưá»i ta mÆ¡ ước, và những nghiệt ngã bao giá» cÅ©ng ập đến vào những lúc ngưá»i ta không bao giá» ngỠđược. Thế Kiệt và Mai Liên không há» biết rằng chẳng bao giá» hỠđược cùng nhau Ä‘i hết quãng đưá»ng Ä‘á»i như hỠđã ước mÆ¡; và Mai Liên cÅ©ng không há» biết rằng nàng sẽ không còn dịp để quay vỠđón cô em gái.

* * *

Phần 3

CHƯƠNG 3

Chiếc xe bon bon trên xa lộ dẫn vỠthành phô Seattle. Thế Kiệt cho xe chạy đúng tôc độ, đó là thói quen của chàng mỗi khi lái xe, chàng không bao giỠchạy qúa tôc độ qui định cho dù có gấp gáp đến thế nào đi chăng nữa.

Râ...ầ...â...â ...m.. m...mm!!!!

Thế Kiệt nghe Ä‘au nhói má»™t bên thân ngưá»i, chàng chỉ kịp nghe tiếng thét Ä‘au đớn cá»§a Mai Liên và nhìn thấy máu từ trên trán nàng tuôn xối xả, rôi chàng lịm Ä‘i không còn biết gì nữa...

* * *

Phần 4

CHƯƠNG 4

Lúc tỉnh dậy, Thế Kiệt nhận ra mình Ä‘ang ở trong bệnh viện, chị chàng Ä‘ang buồn bã ngồi má»™t bên. Chàng nhấc ngưá»i định ngồi dậy, nhưng không thể nào ngồi được.

Thấy chàng tỉnh lại, Thể Hà rối rít:

- Em tỉnh lại rồi à ? Chị mừng qúa ! Em thấy trong ngưá»i thế nào ?

- Mai Liên đâu rồi chị? Cô ấy có sao không?

- Mai Liên... Cô ấy... cô ấy... _ Thể Hà bối rối.

Vừa lúc ấy , ba mẹ của Mai Liên và cô bé Mai Thi cũng vừa tới thăm chàng. Mai Thi chạy tới ôm chầm lấy chàng , nức nở:

- Anh Hai ơi ! Chị em... Chị em...

- Chị em làm sao? Chị ấy cũng đang nằm trong bệnh viện này phải không?

- Không ! Chị em... chết rồi anh Æ¡i! - Cô bé tức tưởi - Chết ngay từ trên xe... Em ghét cái ông đó- đã say rượu lại còn chạy xe ngoài đưá»ng- gây ra cái chết oan ức cho chị Mai Liên.

Thế Kiệt bàng hoàng. Có thể nào như vậy được hay sao? Chàng mong là những lá»i Mai Thi vừa nói không phải là sá»± thật... “Mai Liên ! Có lẽ nào em lại bá» anh mà ra Ä‘i má»™t cách đột ngá»™t như vậy? Chẳng phải là em đã hứa vá»›i anh rằng sẽ cùng anh Ä‘i suốt quãng đưá»ng Ä‘á»i còn lại hay sao? Chẳng phải là em muôn cùng anh chung sông trong má»™t ngôi nhà yên tÄ©nh như ngôi nhà cá»§a chú Ba vậy sao? Mai Liên ! Em...â€

Thế Kiệt muôn khóc, muôn gào thét cho vÆ¡i Ä‘i ná»—i Ä‘au mà chàng Ä‘ang chịu đựng. Äôi mắt chàng hoe Ä‘á», và từ trong khóe mắt chàng, hai giá»t nước long lanh từ từ lăn dài trên má, thấm vào môi nghe mằn mặn.

Thể Hà cũng khóc, ôm lấy cánh tay chàng:

- Ai cũng có phần số cả, em ạ ! Chị biết rằng em rất đau buồn, nhưng em ơi ! Hãy cố gắng vượt qua nghịch cảnh. Em cần phải chuẩn bị cho ca phẫu thuật sắp tới. Bác sĩ bảo em cần phải giải phẫu phần chân phải.

- Không cần đâu, chị ạ! - Thế Kiệt ngắt lá»i chị - Em không muôn sông như má»™t phế nhân- má»™t con ngưá»i tàn phế cả thân thể lẫn tâm hồn ! Mai Liên chết rồi, em còn sống để làm gì nữa!

- Thế Kiệt ! Chị không cho phép em được nói những lá»i lẽ bi quan như vậy ! Em phải sông ! Em còn có chị, có các cháu và còn có ba mẹ ở quê nhà. Em nghÄ© ba mẹ sẽ vui lòng khi thấy em bi quan như vậy hay sao?

Ba mẹ của Mai Liên cũng an ủi chàng:

-Thôi con ạ ! Ba mẹ còn Ä‘au đớn hÆ¡n con gấp bá»™i phần. Ai cÅ©ng có phần số cả, con Mai Liên nó vắn sô thì cÅ©ng đành chịu vậy, còn con, nếu đã có hy vá»ng sông, thì phải bám lấy hy vá»ng ấy đến cùng !

Mẹ nàng chậm nước mắt:

- Mai Liên là mt phần Ä‘á»i sông cá»§a mẹ, nhưng bây giá»...

Bà không thể nói tiếp được nữa. Thể Hà dìu bà ngồi xuống ghế. Ông cÅ©ng nghẹn ngào, còn cô bé Mai Thi thì cứ khóc mãi không thôi. Có chứng kiến cảnh tá»­ biệt sinh ly cá»§a những ngưòi thân thuá»™c, ngưá»i ta má»›i cảm nhận được ná»—i Ä‘au khổ cá»§a cuá»™c Ä‘á»i.

* * *

Phần 5

CHƯƠNG 5

Äám tang cá»§a Mai Liên không có mặt cá»§a Thế Kiệt, vì chàng phải ở lại bệnh viện để chịu phẫu thuật. Chân phải cá»§a chàng phải bị giải phẫu tá»›i lần thứ ba, và gót chân cá»§a chàng được thay bằng chất sụn nhân tạo.

Thùy và Phong đến thăm chàng. Há» là thanh niên cá»§a má»™t Há»™i Thánh Baptist, và Thùy là bạn há»c cá»§a chàng trước đây. Lúc trước, Thùy cÅ©ng có má»i chàng đến Há»™i Thánh má»™t vài lần, nhưng theo quan niệm cá»§a chàng, Thế Kiệt nhìn Há»™i Thánh không có gì khác hÆ¡n là má»™t tổ chức tôn giáo.

Phong nói với chàng:

-Phong biết rằng, không có gì có thể bù đắp được cho anh, vì ná»—i Ä‘au cá»§a anh qúa lá»›n lao. Nhưng Phong hy vá»ng rằng vá»›i quyá»n năng và tình yêu thương cá»§a Äức Chúa Trá»i, Ngài sẽ làm cho vết thương cá»§a anh được lành lặn. Dù rằng anh có những mất mát lá»›n lao trong cuc Ä‘á»i này, nhưng nếu anh tin rằng Chúa là Äấng Yêu Thương và tin rằng chính Äức Chúa Giê-Xu là Cứu Chúa cá»§a Ä‘á»i sống mình , thì linh hồn anh sẽ được cứu rá»—i.

Thế Kiệt buồn rầu:

- Anh cảm Æ¡n Phong vá» những lá»i an á»§i đó, nhưng... anh thấy rằng bây giá», cuá»™c sống đối vá»›i anh không còn ý nghÄ©a gì nữa kể từ khi Mai Liên mất Ä‘i, và bản thân anh phải chịu Ä‘au đớn như thế này. Cái chân này - Chàng cố gắng cá»­ động chân phải - vÄ©nh viá»…n sẽ không còn giông như ngày xưa nữa.

- Anh cÅ©ng biết rằng- Phong tiếp lá»i - Äá»i sống mà chúng ta Ä‘ang sống đây chỉ là Ä‘á»i sống tạm, ai rồi cÅ©ng phải qua Ä‘á»i, chịu chết mt lân vê` phần xác thịt, có khác nhau chăng là sá»± chết ấy đến sá»›m hay muá»™n mà thôi. Phong biết, Mai Liên mất Ä‘i là má»™t sá»± mất mát lá»›n lao cho anh và gia đình cô ấy, nhưng dù sao...chuyện ấy cÅ©ng đã qua rồi. Ngày hôm nay, anh vẫn còn may mắn, là anh còn có cÆ¡ há»™i tin nhận Chúa, để nhận được sá»± cứu rá»—i cho linh hồn mình. Phong tin rằng Chúa là Äấng yêu thương, Ngài sẽ xoa dịu được ná»—i Ä‘au khổ mà anh Ä‘ang chịu đựng.

Thế Kiệt chua chát:

- Nếu qá»§a thật có má»™t Äấng Công Bình, Äấng yêu thương như lá»i Phong nói, thì chắc chắn Äấng đó sẽ không đến ná»—i bất công vá»›i anh, sẽ không để cho anh gánh chịu ná»—i Ä‘au này.

Thùy nói:

- Äừng bi quan vậy , anh Kiệt ạ ! Phong vá»›i Thùy chỉ muốn chia sẻ những gì mà tụi em kinh nghiệm được. Hồi trước, Thùy cÅ©ng đã từng bị tai nạn xe suýt chết, nếu không có Chúa cứu thì chắc Thùy cÅ©ng đã chết từ lâu rồi. Äiá»u Thùy mong muốn được khuyên anh - đó là đừng bao giá» qúa bi quan. Có ai đó nói rằng : “ Hạnh phúc là tùy theo cảm nhận cá»§a má»—i ngưá»i†. Thùy mong anh nhìn cuá»™c Ä‘á»i má»™t cách lạc quan hÆ¡n, và nhất là có sá»± lá»±a chá»n đúng đắn trong Ä‘á»i sống tâm linh cá»§a mình. Bây giá» Thùy và Phong vỠđây. Anh cho phép tụi em được cầu nguyện cho anh nhé?

Thế Kiệt không nỡ từ chối lá»i đỠnghị cá»§a Phong và Thùy. Trong thâm tâm, chàng cÅ©ng khao khát được hồi phục. Hình ảnh ba mẹ nÆ¡i quê hương, hình ảnh chị Thể Hà và các cháu khiến chàng không cho phép mình sông ích ká»·:, chỉ khăng khăng mong được chết Ä‘i để tránh ná»—i Ä‘au Ä‘á»i.

Chàng lắng nghe lá»i nguyện cầu cá»§a há» , đôi bàn tay cá»§a hai ngưá»i không bà con há» hàng, không quan hệ huyết thống đặt trên chiếc chân bị thương cá»§a chàng, thiết tha xin má»™t Äấng quyá»n năng nào đó chữa lành cho chàng. Thế Kiệt nghe lòng xúc động. Trong lá»i nguyện cầu cá»§a há» , chàng nghe đến danh Giê- Xu- Äấng có thể khiến cho ngưá»i Ä‘ui được thấy, ngưá»i què được Ä‘i, và cả ngưá»i chết được sống lại. Lòng chàng nôn nao hy vá»ng, nếu qá»§a thật có má»™t Äấng đầy quyá»n năng như vậy, thì hy vá»ng phục hồi cá»§a chàng đâu có qúa xa tầm tay vá»›i...

Mấy tuân sau, Thế Kiệt xuất viện vá»›i đôi nạng gá»—. Chàng đã dần quen vá»›i sá»± thay đổi cá»§a thân thể mình, và tâm thân cÅ©ng dần dần ổn định. Chàng tin tưởng những lá»i Phong và Thùy nói, vì bác sÄ© cho chàng biết rằng, sá»± hôi phục nhanh chóng cá»§a chàng là má»™t phép lạ. Ngay chính các bác sÄ© cÅ©ng không ngá» Thế Kiệt lại hồi phục mau chóng như vậy. Má»™t vài tháng nữa, y tá trong bệnh viẹn sẽ hướng dẫn cho chàng tập Ä‘i, và hy vá»ng chân cá»§a chàng sẽ trở lại bình thưá»ng má»™t thá»i gian sau nữa.

* * *

Phần 6

CHƯƠNG 6

Thùy chở chàng đến sinh hoạt vá»›i thanh niên trong Há»™i Thánh. Äiá»u làm cho Thế Kiệt cảm động là sá»± quan tâm cá»§a má»i ngưá»i dành cho chàng. Há» bảo rằng, dù chưa biết chàng là ai, nhưng qua lá»i chia sẻ cá»§a Phong và Thùy, há» cÅ©ng đã đặt tên chàng vào trong danh sách cầu nguyện hàng ngày cá»§a há» .

Buổi tối hôm ấy , Thế Kiệt bằng lòng tin nhận Chúa. Chàng công nhận má»™t Ä‘iá»u rằng, kể từ khi đặt hy vá»ng vào quyá»n năng cá»§a Äức Chúa Trá»i, chàng như cảm nhận má»™t sức sống má»›i, má»™t hy vá»ng má»›i bừng lên trong nhịp sống cá»§a chàng.

Má»i ngưá»i ai cÅ©ng vui mừng, nhất là Phong và Thùy. Ãnh mắt há» long lanh niá»m vui. Má»™t linh hồn đã được cứu rá»—i, Thế Kiệt đã quay vá» trong vòng tay cá»§a Chúa yêu thương!

* * *

Phần 7

CHƯƠNG 7

Äêm nay, bầu trá»i như cao hÆ¡n. Trên con đưá»ng Thùy đưa chàng trở vá» nhà, Thế Kiệt nhìn lên bầu trá»i đêm dịu mát, âu yếm thầm nói vá»›i ngưá»i yêu: “ Mai Liên ! Chắc em cÅ©ng cảm thấy vui , vì anh được sống trong má»™t hy vá»ng má»›i , phải không em? Anh cảm nhận được tình yêu thương cá»§a Äức Chúa Trá»i dành cho anh. Tiếc rằng không còn em bên cạnh anh để chúng ta cùng nhau sẻ chia niá»m hạnh phúc... Ước gì... Chúa có thể ban em lại cho anh... Dù sao Ä‘i nữa, anh cÅ©ng vẫn hy vá»ng, sẽ có má»™t ngày ... chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, em có tin Ä‘iá»u đó không, Mai Liên?â€

Äâu đó trên ná»n trá»i, thấp thoáng bóng dáng cá»§a Mai Liên vá»›i nụ cưá»i âu yếm khi ẩn, khi hiện trong ánh trăng tan.

(Lam Kiá»u- Má»™t ngày cuôi hạ, 2001 )