VietChristian
VietChristian
tinhuu.com

Kinh Thánh

Trang Chủ | Mục Lục | Lu-ca | Giăng 11 | Giăng 12 | Giăng 13 | Công Vụ

Giăng 12

12 BẢN DỊCH | TÀI LIỆU

1 Nhưng sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su vẫn đến Bê-tha-ni, nơi có La-xa-rơ, người mà Đức Giê-su đã khiến sống lại. 2 Người ta làm tiệc đãi Chúa tại đó. Ma-thê hầu bàn, còn La-xa-rơ cùng những người khác dự tiệc với Ngài. 3 Lúc ấy, Ma-ri lấy ra một cân dầu cam tùng tinh chất quý giá xức chân Đức Giê-su và lấy tóc mình lau chân Ngài. Mùi thơm tỏa khắp nhà. 4 Nhưng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, môn đệ sau nầy phản Chúa, lên tiếng: 5 "Sao không đem dầu nầy đi bán, lấy ba trăm đồng đê-na-ri để bố thí cho kẻ nghèo?" 6 Anh ta nói vậy chẳng phải vì quan tâm gì đến người nghèo, nhưng vì vốn là tay trộm cắp mà lại giữ túi tiền, nên hễ có tiền vào là anh lấy bớt. 7 Nhưng Đức Giê-su bảo: "Cứ để mặc nàng, vì nàng đã để dành dầu này cho ngày tẩm liệm Ta! 8 Vì các ngươi lúc nào cũng có người nghèo bên mình, nhưng không có Ta luôn đâu!" 9 Khi người Do Thái biết Đức Giê-su đang có mặt ở đó, họ liền kéo đến thật đông, không những để gặp Ngài, mà cũng để xem La-xa-rơ, người mà Ngài đã khiến sống lại. 10 Nhưng các thượng tế bàn định với nhau để giết cả La-xa-rơ nữa, 11 vì tại ông, nhiều người Do Thái đã bỏ họ mà tin theo Đức Giê-su. 12 Hôm sau, nghe tin Đức Giê-su cũng lên Giê-ru-sa-lem, đoàn người đông đảo đã về dự lễ, 13 lấy cành chà là ra đón Ngài, tung hô: "Hô-sa-na! Phước cho Đấng nhân danh Chúa mà đến! Vua của Y-sơ-ra-ên!" 14 Tìm được một con lừa con, Đức Giê-su cưỡi lên đúng như Thánh Kinh chép: 15 "Con gái thành Si-ôn đừng sợ nữa! Kìa, Vua ngươi ngự đến, cưỡi lừa con!" 16 Lúc đầu các môn đệ Ngài chưa hiểu rõ, nhưng về sau, khi Đức Giê-su được hiển vinh, họ mới nhớ lại câu Thánh Kinh trên viết về Ngài và thấy ứng nghiệm đúng cho Ngài. 17 Nhóm người có mặt lúc Ngài gọi La-xa-rơ ra khỏi mộ và khiến ông sống lại cứ tiếp tục làm chứng về việc nầy. 18 Cũng chính vì nghe nói Ngài làm dấu lạ đó mà đoàn dân đông đảo đã ra nghênh đón Ngài. 19 Nhưng nhóm Pha-ri-si bảo nhau: "Thấy chưa? Các ông chẳng được tích sự gì! Kìa, cả thiên hạ đều kéo theo Người!" 20 Nhân kỳ lễ nầy cũng có mấy người Hy Lạp trong số khách hành hương lên thờ phụng Đức Chúa Trời. 21 Họ đến gặp Phi-líp, người thành Bết-sai-đa, vùng Ga-li-lê, mà thỉnh cầu: "Thưa ông, chúng tôi mong được gặp Đức Giê-su!" 22 Phi-líp đi nói với An-rê, rồi cả An-rê và Phi-líp cùng đến thưa lại với Đức Giê-su. 23 Đức Giê-su đáp: "Giờ phút hiển vinh của Con Người đã đến! 24 Thật vậy, Ta bảo các con: Hạt giống lúa mì gieo xuống đất không chết đi thì hạt giống vẫn hoàn hạt giống, còn nếu chết đi thì mới kết quả thêm nhiều! 25 Ai quý chuộng mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều bỏ mạng sống mình ở đời nầy sẽ giữ lại được trong cõi sống vĩnh phúc! 26 Người nào phục vụ Ta thì phải theo Ta. Ta ở đâu thì kẻ phục vụ Ta cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Ta sẽ được Cha Ta quý trọng. 27 "Giờ đây, tâm hồn Ta phiền não. Ta sẽ nói làm sao? Thưa Cha, xin cứu con khỏi giờ phút nầy! Nhưng cũng chính vì giờ phút nầy, nên Con đã đến? 28 Lạy Cha, xin tôn vinh danh Cha!" Bỗng có tiếng từ trời vọng xuống: "Ta đã tôn vinh rồi, lại còn tôn vinh nữa!" 29 Đoàn dân đứng quanh nghe tiếng nói thì bảo là sấm. Những người khác lại nói: "Một thiên sứ vừa nói chuyện với Ngài đó!" 30 Đức Giê-su bảo: "Tiếng nầy vọng xuống chính vì các người chứ chẳng phải vì Ta! 31 Thế gian này đã đến lúc bị xét xử, vua chúa đời này đã đến thời bị truất quyền. 32 Còn phần Ta, khi thân bị treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta!" 33 Đức Giê-su bảo vậy để ám chỉ Ngài sắp chịu chết cách nào. 34 Đoàn dân nói lại: "Chính chúng tôi có nghe Kinh Luật dạy rằng Chúa Cứu Thế còn mãi muôn đời, sao Thầy lại nói Con Người phải bị treo thân? Con Người đó là ai vậy?" 35 Đức Giê-su đáp: "Ánh sáng chỉ còn soi giữa các người ít lâu nữa mà thôi! Hãy bước đi trong khi các người còn có ánh sáng kẻo bóng tối bất chợt bao trùm các người! Người đi trong tối tăm không biết mình đi đâu. 36 Hãy tin cậy nơi ánh sáng trong khi các người còn có ánh sáng để được trở thành con cái của ánh sáng." Dạy bảo xong, Đức Giê-su ẩn mặt, lánh xa họ. 37 Ngài đã làm bao nhiêu dấu lạ trước mặt họ như vậy mà họ vẫn không chịu tin Ngài, 38 để cho lời tiên tri I-sa được ứng nghiệm: "Lạy Chúa, ai đã tin nhận lời chúng con tường trình, Và cánh tay Chúa đã được tỏ cho ai?" 39 Sở dĩ họ không thể nào tin được là vì I-sa đã nói: 40 "Chúa đã làm cho mắt họ mù lòa, cho lòng họ chai đá, để có mắt mà không thấy, có tâm trí mà không hiểu, và cũng chẳng hoán cải để Ta chữa lành họ!" 41 I-sa nói những điều nầy là nói về chính Chúa, vì ông đã được trông thấy vinh quang Ngài. 42 Dù sao, cũng có nhiều người trong giới lãnh đạo tin Ngài, nhưng vì cớ người Pha-ri-si, họ không dám tuyên xưng, sợ bị khai trừ khỏi hội đường; 43 và vì họ coi trọng vinh quang của loài người hơn vinh quang từ Đức Chúa Trời. 44 Đức Giê-su lên tiếng tuyên bố: "Người nào tin Ta, thật ra không phải chỉ tin Ta, nhưng tin Đấng đã sai Ta đến. 45 Còn người nào thấy Ta chính là thấy Đấng đã sai Ta. 46 Ta đã đến làm ánh sáng cho thế gian để những ai tin Ta không còn ở trong tối tăm nữa! 47 Nếu ai nghe lời Ta mà không vâng giữ, thì không phải Ta kết án kẻ ấy, vì Ta đến không phải để kết án, nhưng để cứu vớt thế gian. 48 Ai khước từ Ta và không tiếp nhận lời Ta thì đã có biện pháp xét xử rồi; chính lời Ta phán dạy sẽ kết án họ trong ngày sau cùng. 49 Vì Ta không tự mình giảng dạy, nhưng Cha là Đấng sai Ta đã truyền cho Ta điều răn phải giảng và phải dạy. 50 Ta biết điều răn Ngài là sự sống vĩnh phúc. Vậy, những lời Ta nói đều do Cha truyền bảo Ta phải nói."

(c) 2019 KinhThanh.app

Gửi Tin Nhắn

Lịch Đọc Kinh Thánh :: Câu Gốc Yêu Thích :: Cài Đặt Kinh Thánh Vào Website