VietChristian
VietChristian
tinhuu.com

Kinh Thánh

Trang Chủ | Mục Lục | Mác | Lu-ca 18 | Lu-ca 19 | Lu-ca 20 | Giăng

Lu-ca 19

19 BẢN DỊCH | TÀI LIỆU

1 Vào đến Giê-ri-cô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố. 2 Tại đó, có một người tên Xa-chê, làm trưởng đoàn thu thuế rất giàu có. 3 Ông cốt nhìn xem Đức Giê-su là ai nhưng không được, vì dân chúng đông đảo mà ông lại thấp bé. 4 Ông chạy trước leo lên một cây sung, để có thể nhìn thấy Ngài vì Ngài sắp đi qua đó. 5 Khi đến chỗ ấy, Đức Giê-su nhìn lên bảo: "Xa-chê, hãy xuống mau vì hôm nay Ta phải ghé lại nhà con!" 6 Xa-chê vội vàng tụt xuống, mừng rỡ tiếp đón Ngài. 7 Mọi người thấy vậy đều lầm bầm: "Ông ấy vào nhà kẻ tội lỗi mà trọ!" 8 Nhưng Xa-chê đứng dậy thưa với Chúa: "Lạy Chúa, đây này, con xin phân phát một nửa tài sản của con cho người nghèo khổ, và nếu con có bóc lột ai bất cứ điều gì, con xin bồi thường gấp tư!" 9 Đức Giê-su bảo Xa-chê: "Hôm nay, sự cứu rỗi đã vào nhà này, vì người cũng là con cháu Áp- ra-ham. 10 Vì Con Người đã đến, tìm và cứu kẻ bị hư mất." 11 Vì lúc ấy, Đức Giê-su tới gần Giê-ru-sa-lem và dân chúng tưởng Nước Đức Chúa Trời sắp xuất hiện đến nơi, nên khi họ đang nghe Ngài dạy, thì Ngài kể thêm một ngụ ngôn sau đây: 12 "Một thái tử đi phương xa để được phong vương rồi mới về nước. 13 Ông gọi mười đầy tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và bảo: "Hãy kinh doanh cho đến khi ta về!’ 14 Nhưng dân ghét thái tử, nên cử một phái đoàn theo sau đưa nguyện vọng: "Chúng tôi không muốn thái tử này cai trị chúng tôi.’ 15 Sau khi thụ phong, tân vương quay về, cho gọi những đầy tớ đã được giao bạc đến, để xem mỗi người làm lợi được những gì. 16 "Đầy tớ thứ nhất đến thưa: "Thưa, nén bạc của ngài sinh lợi được mười nén.’ 17 Vua khen: "Được lắm, đầy tớ giỏi của ta. Vì ngươi trung tín trong việc nhỏ nên ngươi sẽ được quản trị mười thành.’ 18 "Đầy tớ thứ hai đến trình: "Thưa, nén bạc của ngài sinh lợi được năm nén.’ 19 Vua đáp: "Ngươi sẽ được quản trị năm thành!’ 20 "Một đầy tớ khác đến thưa: Thưa, đây là nén bạc của ngài, con đã gói cất trong khăn, 21 vì con sợ ngài; bởi ngài là người nghiêm ngặt, lấy những gì không đặt, lại gặt những gì không gieo!’ 22 Vua phán: "Ta căn cứ vào lời ngươi mà xét xử ngươi, tên đầy tớ gian ác kia! Ngươi đã biết ta nghiêm ngặt, lấy những gì ta không đặt, lại gặt những gì ta không gieo, phải không? 23 Thế sao ngươi không gửi bạc ta vào ngân hàng, để khi ta về, ta có thể thu lại cả vốn lẫn lời?’ 24 "Rồi vua ra lệnh cho các người hầu cận: "Hãy lấy nén bạc của nó mà cho người có mười nén.’ 25 Họ tâu: "Thưa, người ấy đã có mười nén rồi!’ 26 Vua phán: "Ta bảo cho các ngươi biết, ai đã có sẽ được cho thêm; nhưng ai không có sẽ bị lấy mất luôn điều gì họ có. 27 Còn những tên chống nghịch, không muốn ta cai trị, hãy giải chúng đến đây mà xử tử trước mặt ta.’" 28 Dạy xong những điều ấy, Đức Giê-su dẫn đầu đoàn dân đi lên Giê-ru-sa-lem. 29 Khi đến gần làng Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, bên núi Ô-liu, Ngài sai hai môn đệ đi, và dặn rằng: 30 "Các con hãy vào làng trước mặt, sẽ thấy một con lừa con đang cột ở đó, chưa từng có ai cưỡi. Hãy mở dây dắt nó về đây. 31 Nếu ai hỏi: "Tại sao các anh mở lừa ra?’ các con cứ đáp: "Vì Chúa cần nó.’" 32 Các môn đệ ấyg ra đi, gặp đúng như điều Ngài đã báo trước. 33 Khi họ đang tháo lừa con, các người chủ nó hỏi: "Tại sao các anh tháo lừa con ra?" 34 Họ đáp: "Vì Chúa cần nó!" 35 Họ dắt lừa con về cho Đức Giê-su, phủ áo mình trên lưng lừa, rồi đỡ Ngài lên cưỡi. 36 Ngài cưỡi lừa đi, nhiều người trải áo mình ra trên đường. 37 Lúc đến gần sườn núi Ô-liu, cả đoàn môn đệ đông đảo đều mừng rỡ lớn tiếng ca ngợi Đức Chúa Trời về những việc quyền năng họ đã được chứng kiến. Họ tung hô: 38 "Phước cho Đức Vua, Đấng nhân danh Chúa mà đến, Bình an trên trời, vinh quang trên các nơi chí cao!" 39 Vài người Pha-ri-si trong đám đông nói: "Thưa Thầy, xin quở trách các môn đệ Thầy!" 40 Chúa đáp: "Ta bảo cho các người biết: Nếu họ nín lặng thì đá sẽ tung hô!" 41 Khi đến gần, nhìn thấy thành phố thì Ngài khóc cho nó, 42 rằng: "Ước chi hôm nay chính ngươi biết được điều gì đem lại cho mình sự bình an! Nhưng bây giờ, những điều ấy bị che khuất, mắt ngươi không nhìn thấy được. 43 Vì sẽ có ngày, địch quân kéo đến, đắp lũy, bao vây ngươi và đồng loạt tấn công tất cả các mặt;; 44 chúng sẽ phá đổ ngươi và con cái trong thành ngươi ra bình địa, chúng sẽ không để tảng đá nào chồng lên tảng đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời điểm ngươi được thăm viếng." 45 Đức Giê-su vào đền thờ, xua đuổi những kẻ buôn bán ở đó, 46 và quở trách họ: "Thánh Kinh chép: "Nhà Ta là nhà cầu nguyện, nhưng các người đã biến thành sào huyệt trộm cướp!’" 47 Hằng ngày, Ngài dạy dỗ trong đền thờ; nhưng các thượng tế, các chuyên gia kinh luật, và các nhà lãnh đạo dân chúng tìm cách giết Ngài, 48 song chưa tìm dược phương kế vì tất cả dân chúng đều say mê nghe Ngài giảng dạy.

(c) 2019 KinhThanh.app

Gửi Tin Nhắn

Lịch Đọc Kinh Thánh :: Câu Gốc Yêu Thích :: Cài Đặt Kinh Thánh Vào Website